Cúp máy, Chu Minh Viễn đặt điện thoại xuống bàn, cầm bình giữ nhiệt lên uống một ngụm nước. Ông ngẫm nghĩ một lát rồi mở danh bạ, tìm một số điện thoại và bấm gọi.
Rất nhanh, đầu dây bên kia đã bắt máy, một giọng nam hơi trầm ấm vang lên.
"Alo, lão Chu, người bận rộn như ông sao hôm nay lại rảnh rỗi gọi cho tôi thế?"
"Quang Minh này, tôi có chuyện muốn hỏi ông chút."
"Ông nói đi."
"Chuyện là bên Khu công nghệ cao có cái Hiệp hội Phần mềm, đấy có phải cơ quan trực thuộc bên ông không?"
"Hiệp hội Phần mềm à?" Người đàn ông tên Quang Minh ở đầu dây bên kia ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Đơn vị chỉ đạo của hiệp hội này đúng là Sở Công nghiệp và Công nghệ thông tin bọn tôi, nhưng không tính là cơ quan trực thuộc, nó thuộc dạng tổ chức xã hội."
"Ông cứ nói thẳng là bên ông có quản được không đi." Chu Minh Viễn không vòng vo.
"Quản thì chắc chắn là được rồi, ông gặp chuyện gì à?"
"Chuyện là thế này, tôi có một cậu học trò..."
Nghe Chu Minh Viễn kể xong, Quang Minh im lặng vài giây.
"Thời gian đăng ký ngắn?" Ông lên tiếng, giọng không gắt nhưng lộ rõ vẻ không vui: "Chứng nhận doanh nghiệp phần mềm làm gì có yêu cầu này. Ai cho bọn họ cái quyền tự ý đặt thêm rào cản thế?"
"Thế nên tôi mới phải hỏi ông đấy." Chu Minh Viễn nói.
"Công ty của học trò ông tên gì?"
"Phồn Vũ Khoa Kỹ."
"Được, tôi biết rồi. Để tôi nói chuyện với hội trưởng bên đó một tiếng, bảo cậu ta xem tình hình thế nào."
"Làm phiền ông rồi, lão Hàn."
"Bớt khách sáo đi." Hàn Quang Minh bật cười, "Hiếm hoi lắm ông mới mở miệng nhờ vả, tôi lại không giúp chắc? Cúp máy đây."
Tại Sở Công nghiệp và Công nghệ thông tin tỉnh, trong một căn phòng làm việc được bài trí khá giản dị, một người đàn ông trung niên trạc năm mươi tuổi, gương mặt nghiêm nghị cầm điện thoại trên bàn lên, bấm số gọi đi.
Rất nhanh, đầu dây bên kia đã nhấc máy.
"Alo, tôi là Hàn Quang Minh đây."
"Chào Giám đốc Hàn ạ."
"Lâm Kiến Minh, tôi muốn hỏi cậu một chút, Chứng nhận doanh nghiệp phần mềm từ bao giờ lại có yêu cầu về thời gian đăng ký thế?"
Lâm Kiến Minh ở đầu dây bên kia sững người, y có thể nghe rõ sự bực dọc trong giọng điệu của Giám đốc Hàn.
Y không hiểu mình đã đắc tội với Giám đốc Hàn từ lúc nào.
"Giám đốc Hàn, chuyện này... từ trước đến nay làm gì có yêu cầu đó ạ." Lâm Kiến Minh cẩn thận cân nhắc từ ngữ.
"Thế tại sao Triệu Chí Viễn của hiệp hội các cậu lại lấy lý do 'thời gian đăng ký quá ngắn' để ngâm hồ sơ của doanh nghiệp người ta, không cho thông qua?"
Lâm Kiến Minh lập tức trợn tròn mắt.
Triệu Chí Viễn, đây chẳng phải là thằng em vợ của y sao? Gã này dốt nát lại chẳng được tích sự gì, y vốn rất ghét đứa em vợ này, nhưng nể lời vợ nên mới nhét gã vào hiệp hội.
Không ngờ cái thứ không có mắt nhìn này lại gây ra cho y một rắc rối tày đình như vậy. Lại còn kinh động đến mức Giám đốc Hàn của Sở Công nghiệp và Công nghệ thông tin phải đích thân hỏi đến.
"Giám đốc Hàn, ngài yên tâm, chuyện này tôi sẽ đích thân xác minh xem tình hình ra sao, nhất định sẽ cho ngài một câu trả lời thỏa đáng."
"Không phải giải thích với tôi," Hàn Quang Minh tựa lưng vào ghế, giọng không lớn nhưng rành rọt từng chữ, "Mà là cho doanh nghiệp người ta một lời giải thích. Hồ sơ của người ta đã đầy đủ, điều kiện cũng đáp ứng, dựa vào cái gì mà không cho qua? Chúng ta làm cái chứng nhận này là để hỗ trợ doanh nghiệp phát triển, chứ không phải để tạo cơ hội cho kẻ khác chèn ép doanh nghiệp."
Đầu dây bên kia im bặt trong chốc lát, hiển nhiên là đang tiêu hóa sức nặng từ những lời này.“Ngài nói đúng, thưa Hàn Thính Trưởng. Tôi sẽ xử lý ngay, đảm bảo trả lại kết quả công bằng cho doanh nghiệp.”
Cúp máy xong, y nhấc điện thoại bàn lên, gọi thẳng cho Phòng Thụ Lý.
“Bảo Triệu Chí Viễn qua văn phòng tôi một chuyến.”
Đầu dây bên kia nghe ra giọng y có vẻ không ổn nên chẳng dám hỏi nhiều, vâng dạ một tiếng rồi cúp máy.
Chưa đầy ba phút sau đã có tiếng gõ cửa.
“Vào đi.”
Triệu Chí Viễn đẩy cửa bước vào, trên môi vẫn nở nụ cười quen thuộc.
“Anh rể, anh gọi em à?”
“Giờ làm việc thì xưng hô theo chức vụ.”
Triệu Chí Viễn còn tưởng anh rể đang nói đùa, nhưng khi thấy vẻ mặt nghiêm nghị của y, gã mới nhận ra có chuyện chẳng lành.
“Lâm Thư Trưởng, ngài gọi tôi có việc gì ạ?”
“Tôi hỏi cậu, việc cấp chứng nhận doanh nghiệp phần mềm từ bao giờ lại có quy định xét duyệt thời gian đăng ký thế?”
Vẻ nhởn nhơ trên mặt Triệu Chí Viễn lập tức cứng lại.
Gã sực nhớ ra sáng nay mình vừa dùng cái cớ "thời gian đăng ký ngắn" để ngâm hồ sơ xin chứng nhận của công ty Trần Phàm.
Chẳng lẽ là tên đó?
Đùa à, cậu quen được cả anh rể tôi thì sao không nói sớm?
Nói sớm một tiếng là quen anh rể tôi, tôi đã cho qua thẳng rồi không!
“Anh rể, chuyện này em cũng chỉ...” Gã dè dặt lựa lời, giọng nói đã bắt đầu căng thẳng, “Chẳng phải cấp trên bảo là phải kiểm soát chặt chẽ sao, công ty này thời gian thành lập quả thật hơi ngắn, em cũng sợ xảy ra vấn đề...”
“Sợ xảy ra vấn đề?” Lâm Kiến Minh ngắt lời, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào gã, “Chính sách do cậu định ra à? Tiêu chuẩn do cậu quyết định chắc?”
“Nói đi, rốt cuộc tại sao lại ngâm hồ sơ của doanh nghiệp người ta, khai thật cho tôi.”
“Em...”
“Vẫn không chịu nói à?”
Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán Triệu Chí Viễn.
“... Nữ trợ lý của công ty đó,” giọng gã lí nhí đến mức gần như không nghe thấy, “trông khá xinh xắn, em muốn lấy cớ này để rủ cô ấy đi ăn cơm.”
Lâm Kiến Minh lập tức sôi máu, vớ ngay cái cốc trên bàn định ném thẳng vào mặt gã.
Nhưng y đã kiềm lại được.
Chiếc cốc khựng lại giữa không trung. Y nhìn chằm chằm vào cái bản mặt khúm núm của Triệu Chí Viễn, lồng ngực phập phồng dữ dội vài cái, cuối cùng vẫn dập mạnh chiếc cốc xuống bàn. Một tiếng "bộp" vang lên, nước bắn tung tóe ra ngoài.
“Triệu Chí Viễn, đầu óc cậu có bệnh à?” Giọng y ghìm xuống cực thấp, nhưng từng chữ như rít qua kẽ răng, “Cậu ngồi ở cái ghế này là để làm mấy trò mèo đó hả? Cậu có biết đích thân Hàn Thính Trưởng đã gọi điện tới hỏi thăm về doanh nghiệp này không?”
Sắc mặt Triệu Chí Viễn lập tức trắng bệch.
“Hàn... Hàn Thính Trưởng ạ?”
“Chứ cậu nghĩ sao?” Lâm Kiến Minh lườm gã, “Cậu nghĩ làm sao tôi biết được? Cậu nghĩ ai rảnh rỗi đi quản mấy cái chuyện tào lao của cậu?”
“Vậy anh rể, giờ em phải làm sao?”
“Cậu mang hồ sơ của doanh nghiệp đó qua đây, tôi sẽ đích thân xử lý. Còn nữa, từ hôm nay trở đi, cậu không cần ở lại Phòng Thụ Lý nữa, chuyển sang Phòng Lưu Trữ đi.”
Triệu Chí Viễn đờ người ra.
Phòng Lưu Trữ? Cái xó nằm tít cuối hành lang, bình thường chẳng ai thèm bén mảng tới, chỉ có một đống tài liệu cũ rích cùng một dãy tủ sắt đó sao?
“Anh rể...”
“Tôi nói chưa đủ rõ à?”
Triệu Chí Viễn há hốc mồm, đành nuốt ngược những lời định nói vào trong. Gã đứng đực ra đó, mặt lúc đỏ lúc trắng, đôi môi mấp máy vài cái, cuối cùng đành cúi gầm mặt, lí nhí đáp một tiếng: “Em biết rồi.”“Ra ngoài đi, mang hồ sơ qua đây cho tôi trong vòng ba phút.”
Nhìn Triệu Chí Viễn rời đi, Lâm Kiến Minh thở dài bất lực.
Dù sao Triệu Chí Viễn cũng là em vợ y, nể mặt vợ, đây đã là cách xử lý êm đẹp nhất rồi, dẫu sao cũng phải cho Hàn Thính Trưởng một câu trả lời thỏa đáng.
Nhưng ngoài chuyện đó ra, y cũng phải cho doanh nghiệp bị Triệu Chí Viễn làm khó dễ kia một lời giải thích đàng hoàng.
Năm phút sau, Lâm Kiến Minh lật giở tập hồ sơ trong tay.
Sau đó, y nhấc điện thoại trên bàn lên, bấm một dãy số rồi gọi đi.



